Bướm Trắng (NXB Đời Nay 1939) - Nhất Linh, 266 Trang

Discussion in 'Tự Lực Văn Đoàn' started by admin, May 24, 2013.

  1. admin

    admin Thư Viện Sách Việt Staff Member Quản Trị Viên

    [​IMG]
    “Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì vội và cũng không nhất định đi đến đâu”. Câu văn khơi dòng cho tiểu thuyết Bướm trắng của Nhất Linh, là bước chân người đi. Người ấy lắng nghe, và nhận định nhịp bước, nhận thấy mình đi nhanh quá, mà không có lý do, không có việc gì vội. Sau đó lại bổ sung không nhất định đi đến đâu, dường như muốn tu chỉnh câu vừa mới nói: không có việc gì, không cần đến chữ vội, như lỡ bước quá một bước, thốt quá một lời, viết quá một chữ. Quá một chữ, không nhất thiết phải là thừa, vì câu nói, lời văn, bước chân đưa đẩy như vậy, trong đời sống như vậy.
    Khi ta bước, hay thở, không mấy khi ta lưu ý. Cũng có khi cố tình nhanh hay chậm chân một chút, hay thở mạnh, sâu hơn một chút, vì lý do nào đó. Như lý do đưa đẩy Nhất Linh viết truyện Bướm trắng: chuyện của Trương biết mình bị bệnh phổi, được bác sĩ tiên đoán sống một năm. Biết vậy, và cho rằng không tránh khỏi, Trương lắng nghe cuộc sống đang tiếp diễn, và gây thêm biến cố, để cuộc sống xao động hơn, để mình nghe tiếng động của đời sống rõ rệt hơn.
    • Bướm Trắng
    • NXB Đời Nay 1939
    • Nhất Linh
    • 266 Trang
    • File PDF-SCAN
    Link Download
    http://issuu.com/nvthuvien/docs/nh___t_linh_-_b_____m_tr___ng_-_lo_
    https://drive.google.com/uc?id=1vlgHm1rbYwoeCmp7O2mAqXbuZ8UoDfgt
     
    Last edited: Apr 25, 2018

Share This Page