Lịch sử trung đại phương Đông là lịch sử các quốc gia ở châu Phi và châu Á từ thế kỷ V đến thế kỷ XVII. Trong thời gian này, đa số các quốc gia ở phương Đông đã sống dưới chế độ phong kiến. Tuy nhiên, do sự phát triển không đồng đều giữa các khu vực, cho nên có những vùng phát triển văn minh cao hơn, có những vùng phát triển chậm hơn. ở vùng Tây Nam Á và một số khu vực ở châu Phi đã thành lập quốc gia từ thời cổ đại, sang thời trung đại, .đã dần dần chuyển sang chế độ phong kiến. Từ thế kỷ VII, đạo Hồi xuất hiện từ bán đảo Ảrập, phù hợp với chế độ phong kiến phương Đông, đã nhanh chóng lan rộng khắp vùng Tây Á và Bắc Phi. ở khu vực Nam Á, Ân Độ từ một quốc gia theo đạo Hindu, chuyển sang theo đạo Hồi. Ở khu vực Đông Nam Á, các quốc gia cổ đại và các quốc gia phong kiến dần dần được thành lập, lúc đầu chịu ảnh hưởng của văn minh Ân Độ (đạo Bàlamôn, đạo Phật), về sau cũng có một số quốc gia theo đạo Hồi như Malaisia, Indonesia. Ở khu vực Đông Á, Trung Quốc là một quốc gia văn minh tồn tại từ thời cổ đại, tiếp tục phát huy nền văn minh của mình ở thời trung đại và đã truyền bá nền văn minh của mình sang các quốc gia Mồng Cổ, Triều Tiên, Nhật Bản và Việt Nam. Đại Cương Lịch Sử Thế Giới Trung Đại Tập 2-Phương Đông NXB Chính Trị 2010 Đặng Đức An, 342 Trang File PDF-SCAN Link Download https://drive.google.com/file/d/1jSp08iOc18_n0bVWal8XC3uIx0J_7zTLhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTZ3WGQHg04L1