Những núi cùng non, những đèo cùng suối, những thung cùng đồi, cây cao trọc giời, cành là rợp đất, cửa nhà ẩn nấp dưới hàng nghìn vạn bóng rừng huyền bí, chỗ khuất, chỗ nhỏ, chỗ đen, chỗ sáng, chỗ sẫm, chỗ nhạt, thực là một bức tranh vẽ rất tỷ-mỉ công-trinh, mà tay mỹ-thuật Hóa công, đã khéo tô-điềm, dễ làm đắm-say con mắt du-tử. Nơi ấy, nơi Quan-ải chia hai địa-phận Bắc, Nam, bên kia nước Tầu, bên này nước Việt. Mới hùng-vĩ làm sao, mới kiên-cố làm sao, cửa Quan đứng sừng sững, như một tòa thành, cao vòi-vọi, chắc nình-nịch, chơ chơ cùng tuế nguyệt, giầy-rạn với phong sương. Biết bao phen binh hỏa, hai quân Bắc Nam sung-đột, tên bay, đạn bắn, đi đôi với cuộc phá-hoại của thời-gian; nhưng cửa Quan vẫn chơ như đá, vững như đồng, đứng lý ra đó mà giữ thế thủ, không cho ngoại phạm, không cho người Bắc bén mảng vào cõi Việt-Nam. Nhưng dù đất có hiểm, núi có cao, bể có xâu, cửa Quan có vẻ hùng-tráng mặc dầu, cũng không thể cãi lại được với số trời, với quốc-vận. Giầu Hơn Sang NXB Minh Phương 1936 Ngô Thế Phổ, Trần Trung Viên 68 Trang File PDF-SCAN Link download https://drive.google.com/file/d/1j4-0x_-wcSY30w9LQu2CkHwe-_d5291Uhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTZ3WGQHg04L1