Hãy Nhớ Lấy Lời Tôi (NXB Thanh Niên 1968) - Nhiều Tác Giả, 155 Trang

Discussion in 'Tác Phẩm Thi Ca' started by admin, Mar 12, 2017.

  1. admin

    admin Thư Viện Sách Việt Staff Member Quản Trị Viên

    [​IMG]
    Có những phút làm nên lịch sử
    Có cái chết hóa thành bất tử
    Có những lời hơn mọi bài ca
    Có con người như chân lý sinh ra.
    Nguyễn Văn Trỗi!
    Anh đã chết rồi
    Anh còn sống mãi
    Chết như sống, anh hùng, vĩ đại.
    Hỡi người Anh, đã khép chặt đôi môi
    Tiếng anh hô: Hãy nhớ lấy lời tôi!
    Đang vang dội. Và ánh đôi mắt sáng
    Của Anh đã chói ngời trên báo Đảng

    Nghìn năm sau sẽ nhớ lại hôm qua
    Một sáng mùa thu, giữa khám Chí Hòa
    Anh đi giữa hai tên gác ngục
    Và sau chúng, một người linh mục.
    Anh bước lên, nhức nhói chân đau,
    Dáng hiên ngang vẫn ngẩng cao đầu
    Quần áo trắng một màu thanh khiết
    Thây gầy yếu mạnh hơn cái chết.
    Bầy giết thuê và lũ viết thuê
    Hai hàng đen, súng cắm lưỡi lê
    Anh bước tới, mắt nhìn, bình thản
    Như chính Anh là người xử án.
    Cỏ trong vườn mát dưới chân Anh
    Đời vẫn tươi màu lá rau xanh
    Đây miếng đất của Anh đòi giải phóng
    Đây máu thịt của Anh đòi cuộc sống.
    Anh thét to: "Ta có tội gì đây?"
    Chúng trói Anh vào cọc, mấy vòng dây
    Mười họng súng. Một băng đen bịt mắt.
    Anh thét lớn: "Chính Mỹ kia là giặc!"
    Và tay Anh giật phắt mảnh băng đen
    Anh muốn thiêu, bằng mắt, lũ đê hèn
    Với cái chết, Anh muốn nhìn giáp mặt
    Như ngọn lửa không bao giờ dập tắt!
    Chúng run lên, xông trói chặt Anh hơn
    Đôi môi Anh đã khô cháy căm hờn:
    Phải chiến đấu không sợ gì súng đạn!
    Lệnh: Hàng đầu quỳ xuống! Một giây thôi
    Anh thét lên: Hãy nhớ lấy lời tôi:
    Đả đảo đế quốc Mỹ!
    Đả đảo Nguyễn Khánh!
    Hồ Chí Minh muôn năm!
    Hồ Chí Minh muôn năm!
    Hồ Chí Minh muôn năm!
    Phút giây thiêng, Anh gọi Bác ba lần!
    Súng đã nổ, mười viên đạn Mỹ
    Anh gục xuống. Không. Anh thẳng dậy
    Anh hãy còn hô: Việt Nam muôn năm!
    Máu tim Anh nhuộm đỏ đất Anh nằm.
    Mắt đã nhắm, không một lời rên rỉ,
    Anh chết vậy, như thiên thần yên nghỉ.
    Chẳng cần đâu, cây thánh giá sắt tây
    Của tay người linh mục ném bên thây!

    Anh đã chết, Anh Trỗi ơi, có biết
    Máu kêu máu, ở trên đời, tha thiết!
    Du kích quân Ca-ra-cát đã vì Anh
    Bắt một tên giặc Mỹ giữa đô thành.
    Anh đã chết. Anh chẳng còn thấy nữa
    Lửa kêu lửa, giữa miền Nam rực lửa
    Như trái tim Anh, ôi lửa nào bằng!
    Phút cuối cùng, chói lọi khối sao băng...
    Hãy nhớ lấy lời tôi!
    Nguyễn Văn Trỗi
    Lời Anh dặn, chúng tôi xin nhớ:
    Hãy sống chết quang vinh
    Trước kẻ thù không sợ
    Vì Tổ quốc hi sinh
    Như đời Anh, người thợ.
    • Hãy Nhớ Lấy Lời Tôi
    • NXB Thanh Niên 1968
    • Nhiều Tác Giả
    • 155 Trang
    • File PDF_SCAN
    Link Download
    https://drive.google.com/file/d/0BzEOT3i1sZOiMUJRQUwxVzNVM1U/
     

Share This Page