Hoa Niên (NXB Hội Nhà Văn 1992) - Tế Hanh, 66 Trang

Discussion in 'Tự Lực Văn Đoàn' started by admin, May 24, 2013.

  1. admin

    admin Thư Viện Sách Việt Staff Member Quản Trị Viên

    [​IMG]
    Tế Hanh đã thực sự vĩnh biệt chúng ta, vĩnh biệt cuộc đời mà Ông từng yêu một cách lặng lẽ, hồn nhiên và bình thản. Nhưng đó mới là cách yêu cuộc đời này trọn vẹn nhất. Từ thưở Ông xuất hiện với tập thơ " Hoa Niên", đời làm thơ của Tế Hanh dài tới 60 năm. Nhưng cho tới khi bị bệnh tật quật ngã vào năm 1999, trong đêm thơ nhạc kỷ niệm 40 năm đường Trường Sơn-con đường huyền thoại mà Tế Hanh từng qua năm 1973-con người Tế Hanh và thơ Ông là đồng nhất, vẫn "hoa niên" hồn nhiên, mộc mạc, ngây thơ, vẫn thiết tha yêu từng chiếc lá dòng sông con đường làng...từng gương mặt người thương yêu hay xa lạ, vẫn chợt thốt những vui buồn muôn thuở mà chúng ta hằng dồn nén hay bộc lộ. Thơ Tế Hanh, có lẽ gần nhất với âm nhạc đồng quê, gần nhất với những khúc ca quê mà người ở đầu sông hay cuối bãi vẫn thầm hát cho chính mình. Không hề cố gắng, không tỉa tót hay triết luận, thơ Tế Hanh đến ngay người đọc theo con đường thẳng, như cách của một người bạn thật thà, chân thành và đôn hậu, thuyết phục ta bằng sự hồn nhiên bẩm sinh, bằng tiếng nói nguyên ủy của con người khi yêu thương, bằng sự dễ dàng còn lại sau mọi phức tạp đã qua. Có lẽ sẽ còn nhiều thời gian nữa để ta có thể đánh giá xác đáng về thơ Tế Hanh, nhưng từ bao nhiêu năm nay, thơ Ông đã cư trú nhẹ nhàng nhưng "sâu rễ bền gốc" trong lòng những người yêu thơ Việt dù ở bất cứ giai tầng nào. Không chỉ người có học, người trí thức mới yêu thơ Ông, mà nhiều hơn là những người dân quê bình dị thuộc thơ Ông khiến ta nhiều lúc bất ngờ. Tôi đã về nhiều vùng quê ở miền Trung, ở Quảng Ngãi, ở Bình Sơn quê Tế Hanh, và nghe những người nông dân đọc thơ Ông một cách tha thiết và thấm thía như họ đọc thơ mình sáng tác. Còn hạnh phúc nào hơn cho nhà thơ khi thơ mình đến được với nhân dân một cách tự nhiên và bình dị như thế! Không một dòng quảng cáo, không "PR" không tuyên truyền, vậy mà thơ Tế Hanh được bao nhiêu người thuộc, bao nhiêu người nhớ, bao nhiêu người dùng nó để tỏ tình, dù là tình yêu quê hương hay tình yêu trai gái. Là nhà thơ đồng hương với Ông, tôi đã rất tự hào vì quê hương tôi có Ông, vì những bài thơ Ông sống nhẹ nhàng qua thời gian, sống trong lòng những con người bình dị và thật lòng. Không thể yêu thơ Tế Hanh mà sống dối trá được! Hiếm có nhà thơ nào thuyết phục người đọc một cách dễ dàng mà sâu xa bằng thơ mình như Tế Hanh, người đọc tin ngay Ông sau khi đọc thơ Ông. Đó cũng là một cách đi tới vĩnh cửu, đi tới bằng tâm hồn mãi mãi "hoa niên" của mình, bằng sự chân thành và tin cậy với người đọc, với cuộc đời, dù thế nào! Nhà thơ, phải tuyệt đối chân thành, tuyệt đối ngây thơ như thế, như Tế Hanh đã sống và làm thơ. Ông đã có tới 10 năm bất động, 10 năm im lặng để chứng nghiệm sức sống của thơ mình. Đó cũng là một đớn đau ngọt ngào, một ân sủng trời cho. Và Ông đã thấy, trong im lặng: thơ Ông còn khi Ông đã ra đi. Hoa niên là mãi mãi!
    • Hoa Niên
    • NXB Hội Nhà Văn 1992
    • Tế Hanh
    • 66 Trang
    • File PDF-SCAN
    Link Download
    http://issuu.com/nvthuvien/docs/t____hanh_-_hoa_ni__n
    https://drive.google.com/uc?id=1vlgHm1rbYwoeCmp7O2mAqXbuZ8UoDfgt
     
    Last edited: Apr 25, 2018

Share This Page