Lửa Hận (NXB Văn Học 2007) - Jessiaca Hall, 343 Trang

Discussion in 'Văn Học, Nghị Luận' started by quanh.bv, Jun 30, 2015.

  1. quanh.bv

    quanh.bv Hỗ Trợ Diễn Đàn Staff Member Quản Trị Viên

    [​IMG]
    Lửa Hận
    NXB Văn Học 2007
    Jessiaca Hall
    Dịch: Lê Đình Hùng
    343 Trang
    Một bi kịch của sự ghen ghét, hận thù, danh vọng đã khiến một người đàn bà trở thành kẻ đánh mất nhân tính, đẩy đưa bao số phận vào chốn hiểm nguy, mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc.
    Với ngòi bút sắc bén, đôi khi có phần cay đắng, trần tục, Jessica Hall đã vén lên một bức màn cuộc sống đầy rẫy tội ác, hận thù và cả sự phân biệt sang hèn, giai cấp... Thế nhưng, ẩn sâu trong đáy trần tục ấy, vẫn lóe lên một tia sáng bất biến chiếu rọi mọi tâm hồn, đó chính là tình yêu thương, lòng bao dung độ lượng và niềm khát khao hạnh phúc.
    "Ngày 23 tháng sáu năm 1974
    Mình đang làm cái quái gì ở đây thế nhỉ?
    Marc LeClare gắng giũ sạch bùn đất trên quần áo. Có vật gì đó như mạng nhện quấn quanh mấy ngón tay mà chỉ khi giũ khỏi anh mới nhận ra là mớ rêu vấy bùn. Mùi váng bùn nồng nặc của bãi lầy tràn vào mũi anh trong khi những tia nắng cuối cùng le lói lọt qua tầng lá sồi, là bách xù dày đặc. Trời sắp tối, và chỉ có mình anh, trơ trọi.
    Trơ trọi, lạc đường, và điên tiết như vừa bị kiến đốt.
    Louis Gamble và cả đám bạn bè của gã hẳn đã hạ trại đâu đó ngoài kia, chắc đang cười nhạo anh và uống nốt mớ bia còn lại.
    Marc chùi khuôn mặt lấm bùn bằng ống tay áo cũng bết bùn không kém. "Phen này bay sẽ biết tay ta".
    Một phần vụ này cũng do lỗi của chính anh. Tên bạn cùng phòng đã tán dương hết lời về những cuộc phiêu lưu kiểu này ngay từ lúc ở trường, và lẽ ra anh phải phát hiện được âm mưu đó khi họ vượt qua biển báo ranh giới nội ô băng về phía ngoại thành. Nhưng lúc ấy anh đang gắng phá ngang ý đồ của mẹ vừa bắt anh phải định ngày làm đám cưới vừa cằn nhằn chuyện phải mau rời xa đội bóng đá của trường. Hai lon bia Louis quăng cho cũng chẳng giúp được gì.
    "Uống đi, uống tới đi. Cả mẹ lẫn cô bồ nhỏ của cậu sẽ không biết gì đâu".
    Louis đã thuyết phục được cả đám tự lèn mình vào xe để lên đường, rỗi gã lái xe về hướng tây, một vùng hoang vu, qua những con đường lầy lội, các bãi xe và những bến thuyền. Marc không hề bận tâm. Kể cả khi xe chết máy giữa đồng hoang anh cũng chẳng chút nghi ngờ.
    Bởi uống nhiều mà nghĩ ít.
    "Quái thật, mình đã kiểm tra xăng hôm cuối tuần rồi mà". Như thường lệ, Louis giữ vẻ mặt tỉnh bơ khi quay sang anh. "Cậu ra ngoài coi lại xem, Marc. Tớ thề nếu còn chút xăng nào tớ sẽ đốt tiêu cái xe khốn kiếp này ngay".
    Gã bạn chờ cho đến lúc Marc bước ra dợm đi về phía nắp mui xe mới điềm nhiêm sập cửa và nổ máy, còn thò đầu qua cửa xe cười nhạo. "Cậu vẫn ngây ngô như phỗng ấy. Hẹn gặp lại nhé, LeClare"...."

    https://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1
     

Share This Page