Đạo giáo Trung Quốc đã truyền vào Việt Nam từ thời trung cổ, có lúc trở thành một tôn giáo độc lập như dưới thời Lý, Trần. Nhưng ngay từ thời đó hiện tượng hoà đồng tam giáo đã hiện thực, cho nên hoạt động độc lập của Đạo giáo không đậm đặc. Điều đó đã khiến cho tôi phải bỏ qua Đạo giáo trong loạt bài Hệ tư tưởng trước Lý, Hệ tư tưởng Lý, Hệ tư tưởng Trần, Hệ tư tưởng Lê, Hệ tư tưởng Nguyễn đăng tải trên tạp chí Nghiên cứu lịch sử (số 5-6/1987, số 1/1986, số 4/1986, số 6/1986, số 3-4/1989). Đến thời Lê, Đạo giáo nhanh chóng hoà nhập với Phật giáo, đa số đạo quán biến thành Phật tự; đạo sĩ, đạo kinh đều mai một. Hiện nay ở nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam không còn có một tôn giáo mang danh Đạo giáo, nhưng dấu ấn của tôn giáo này lại khá sâu sắc. Không có một tổ chức tôn giáo nào mang tên Đạo giáo, cũng không có những giáo đoàn dân gian nào hoạt động thống nhất dù rằng hầu như địa phương nào cũng có hoạt động Đạo giáo. Nội dung tôn giáo truyền vào Việt Nam sớm nhất là tiền Đạo giáo, chủ yếu là Tiên đạo, khác với Ngũ Đấu Mễ Đạo và Thái Bình Đạo. Ngũ Đấu Mễ Đạo và Thái Bình Đạo là hai tổ chức Đạo giáo ban đầu của Trung Quốc chỉ hình thành vào năm 141 và 184 công nguyên, sau đó mới truyền vào nước ta. Còn sử sách và tư liệu nước ta lại cho thấy những dấu vết của Yên Kỳ Sinh và Đổng Phụng vào thời điểm trước sự ra đời của Ngũ Đấu Mễ Đạo và Thái Bình Đạo. Do đó sắc thái Đạo giáo nước ta không hoàn toàn giống với Đạo giáo Trung Quốc. Người Việt Nam Với Đạo Giáo NXB Khoa Học Xã Hội 2003 Nguyễn Duy Hinh, 786 Trang File PDF-SCAN Link Download https://drive.google.com/file/d/1o-Y6gIY6YBpjXVLbAv49SFqoDTaoHi4chttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTZ3WGQHg04L1