Thời Hoàng Kim (NXB Văn Học 2012) - Vương Tiểu Ba, 382 Trang

Discussion in 'Văn Học, Nghị Luận' started by quanh.bv, Jul 20, 2015.

  1. quanh.bv

    quanh.bv Hỗ Trợ Diễn Đàn Staff Member Quản Trị Viên

    [​IMG]
    Thời Hoàng Kim
    NXB Văn Học 2012
    Vương Tiểu Ba
    Dịch: Lê Thanh Dũng
    382 Trang
    “Trong cuốn “Trí tuệ phương Tây”, Rousseauin viết rằng: Một cuốn sách lớn là một tai nạn! Tôi đồng ý với câu nói đó, nhưng tôi nghĩ một cuốn sách chẳng kể to hay bé đều có thể là tai nạn, và chủ yếu là tai nạn của tác giả và biên tập.
    Ba thiên tiểu thuyết của cuốn sách được dồn vào một bộ là bởi vì nhân vật chính đều là Vương Nhị, ngoài ra vì nó có chung một chủ đề. Tôi hy vọng người đọc sẽ rút ra kết luận đó, chủ đề là cuộc sống của chúng ta; đồng thời chưa có ai viết như thế về cuộc sống của chúng ta. Đầu thế kỷ 20 có một họa sĩ trường phái ấn tượng vẽ một loạt những bức tranh phong cảnh Luân Đôn, đem trưng bày, đã gây nên một sự chấn động - tranh của ông có nền trời đỏ. Người xem đều cho rằng ông cố tình tỏ ra lập dị, nhưng khi họ bước ra khỏi phòng trưng bày, ngẩng đầu lên nhìn, họ mới thấy bầu trời Luân Đôn quả thật có màu đỏ gạch, do không khí ô nhiễm. Lẽ ra trời phải xanh, nhưng thực tế lại là đỏ; cũng vậy lẽ ra cuộc sống của chúng ta không phải như tôi viết nhưng nó lại đúng như tôi viết.
    Trong cuốn sách này, “Thời Hoàng kim” được đăng trên “Liên hợp báo” của Đài Loan. “Tình yêu thời cách mạng” và “Hai thế giới âm dương của tôi” đăng trên các ấn phẩm trong nước. Tôi đã từng xin ý kiến nhận xét của bạn bè về những tác phẩm này. Ngoài những ý kiến khẳng định, còn một số ý kiến phản đối như sau: Tiểu thuyết tuy hay nhưng thiếu một chủ đề tích cực, không thúc đẩy người ta tiến lên, vân vân. Tuy tác giả là người khiêm tốn nhưng không thể tiếp thu được những ý kiến này. Tuy tích cực đi lên là chuẩn mực của con người, nhưng không nên lúc nào cũng treo ở đầu lưỡi. Tôi cho rằng bổn phận của mình là phải viết tiểu thuyết sao cho hay chứ không nên cố ý cài xen vào đó những thuyết giáo. Thái độ tôi viết tiểu thuyết là viết để cho người đọc tiểu thuyết xem chứ không phải để dạy dỗ những thanh niên hư hỏng.
    Tôi biết có rất nhiều người lý trí lành mạnh, có thể phân biệt rõ cái thiện và cái ác, cuốn sách này chính là viết để cho họ đọc. Còn những người u u mê mê, chẳng biết đâu là thiện là ác nên đọc cái gì thì tôi chưa hề nghĩ đến. Cho dù thế nào đi chăng nữa, tôi nghĩ ở nước ta những độc giả thứ nhất vẫn đông hơn nhiều, họ có một ý thức văn học đúng đắn; còn nếu nói rằng tất cả những người lớn tuổi ở nước ta đều là ngây thơ, ít hiểu biết, không phân biệt được thiện ác, cần phải luôn luôn thuyết giáo thì tôi không dám tin. Từ khi trưởng thành, tôi thấy các nhà lãnh đạo nước ta đều đánh giá quá cao mức sống của người người dân, đánh giá quá thấp trình độ hiểu biết và đạo đức của họ, tôi cho rằng đó là sự lệch lạc. Tất nhiên nếu đó là sách lược thì nằm ngoài sự hiểu biết của tôi.
    Về cuốn sách này còn một điều cuối cùng phải nói: Người đã vẽ bầu trời Luân Đôn thành màu đỏ, sau này được gọi là “Người phát minh ra bầu trời Luân Đôn”. Tôi viết về cuộc sống của chúng ta như thế, nếu có người bảo tôi là người phát minh ra cuộc sống đó thì tôi tuyệt nhiên không thể thừa nhận. Ai cũng biết, quyền phát minh này thuộc về một nhận vật lớn hơn, một thế lực lớn hơn.
    Cuốn sách này được ra mắt bạn đọc là nhờ một ý chí kiên trinh một thái độ sống tích cực. Phải nói rằng, những phẩm chất tốt đẹp đó không phải là sở hữu của tác giả. Bởi vì xuất bản một cuốn sách khó khăn hơn rất nhiều so với việc viết ra nó, cho nên nếu cuốn sách này có chút gì đó có thể dùng được thì đó là công lao của những bạn đã giúp để xuất bản và phát hành nó.” (Vương Tiểu Ba)

    https://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1
     

Share This Page