Trôi Giạt (NXB Văn Học 2009) - Kiran Desai, 476 Trang

Discussion in 'Văn Học, Nghị Luận' started by quanh.bv, Aug 23, 2015.

  1. quanh.bv

    quanh.bv Hỗ Trợ Diễn Đàn Staff Member Quản Trị Viên

    [​IMG]
    Trôi Giạt
    NXB Văn Học 2009
    Kiran Desai
    Dịch: Kiến Văn, Thùy Trang
    476 Trang
    Lần đầu tiên được biết rằng đại dương bao quanh trái đất, Jemubhai cảm thấy mạnh mẽ hơn nhưng giờ đây khi đứng trên boong tàu, nhìn biển cả phản chiếu sức mạnh vô biên của nó, anh thấy tri thức này đang làm mình yếu đuối đi. Những con sóng nhỏ vỗ vào tàu với nhịp điệu đều đều, bị át đi bởi tiếng máy tàu. Khi ba tiếng còi tàu làm vỡ tung bầu không khí, cha Jemubhai liều lĩnh đến tận sàn tàu để động viên con.
    Ông hét lớn: “Đừng lo. Con sẽ trở thành người của tầng lớp thứ nhất”. Song giọng nói sợ hãi của ông đã phủ nhận sự quả quyết của từ ngữ.
    Ông thét lên: “Quăng miếng muổng dừa đi!”.
    Jemubhai nhìn cha, một người đàn ông ít học đã mạo hiểm đến tận nơi đáng ra không nên đến, và tình yêu trong trái tim Jemubhai run lên vì thương xót, thương xót trộn lẫn với ngượng ngùng. Cha Jemubhai cảm thấy cánh tay ông đang giơ lên và bịt chặt miệng lại: ông đang mất con trai mình.
    Con tàu chuyển động làm nước rẽ ra và văng tung tóe, chiếc Tom Collinses lượn vòng và đám đông lao nhao cả lên. Nó nhanh chóng biến mất trong làn khói mu mịt.
    Jemu nhìn bóng cha khuất dần. Ông không ném miếng muổng dừa và cũng không khóc. Ông không bao giơ còn được biết rằng tình yêu đối với một con người không bị pha trộn với cái gì khác ngoài cảm xúc.

    https://drive.google.com/uc?id=1vlgHm1rbYwoeCmp7O2mAqXbuZ8UoDfgt
     

Share This Page