Nhờ có khả năng khước từ và tiếp thụ mà văn hóa trở thành cái còn lại sau tất cả những cái đã đi qua. Tư tưởng của các triết gia phương Đông đã cho ra đời hàng trăm nhà nước phong kiến. Các cuộc cách mạng tư sản với những nhà tư tưởng của nó đã sản sinh ra hàng chục nhà nước tư bản. Tiếp đó, tư tưởng Mác đã làm xuất hiện nhà nước XHCN. Các chế độ đồng nhất về ý thức hệ, về thể chế chính trị, về hình thái kinh tế và một bộ máy chính quyền... Cái sau tiến bộ hơn cái trước. Nhưng cái còn lại để Âu là Âu, Á là Á, Việt Nam là Việt Nam, Trung Quốc là Trung Quốc, Pháp là Pháp, đó là văn hóa. Sự nhạy cảm của văn hóa giúp nó lựa chọn và đưa ra những dự báo. Ở những nước yếu, khả năng tiếp thụ nhiễm sắc văn hóa mạnh hơn. Yếu tố ngoại lai kết hợp với văn hóa bản địa đã tạo ra cái mới. Khi có bản sắc riêng, khi thành hồn phách của một dân tộc, nó có thể giao lưu rộng rãi để đem về cái mới, giúp canh tân văn hóa mà không đánh mất mình. Văn hóa là thứ ít chấp nhận sự xưng tụng và thụ động. Nếu không như thế nó sẽ không phát triển, sẽ trở thành từ ngữ, là thứ văn hóa bảo tàng. Văn Chương Và Đổi Mới NXB Văn Học 2000 Trịnh Đình Khôi, 269 Trang File PDF-SCAN Link Download https://drive.google.com/file/d/1pa_vpTAlkXgB82Us_57TJUq8dYXTR-XQhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTZ3WGQHg04L1