(Kéo màn lên thấy cảnh rừng và núi) TỪ VÂN NÓI: Than ôi! Như tôi đây là Thái-tử Từ Vân điện-hạ, nỗi gian-truân biết ngỏ cùng ai. Ấy cũng vì gian trần mà thân tôi phải lưu lạc giang hồ không nơi nương dựa. Mẹ ôi ! Chốn Âm-cung mẹ có thấu cho con chăng là, còn, nơi Dương-thế con chịu đều tai nạn; trời ôi! Áo vàng đà khuất dạng, rừng xanh khó nồi dời chơn, mình thì đau, bụng lại trống trơn, e khó nỗi dời chơn cho tiện. NGÂM: Than ôi vận nước cơ trời; Trông về quê tồ ngậm ngùi xiết bao! Vì Nước Liều Mình NXB Xưa Nay 1931 Ngô Vĩnh Khang, Trương Trung Thình 44 Trang File PDF-SCAN Link download https://drive.google.com/file/d/1xK0O1uLtRmCpuP9UAYvld8V7DSGb848xhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTZ3WGQHg04L1